Có những đêm mình ngồi bệt dưới sàn, ôm Mina đang khóc ngằn ngặt, mắt ríu lại vì thiếu ngủ mà tay vẫn đưa nôi. Con ngủ được đúng ba mươi phút lại bật dậy. Lần thứ ba. Lần thứ tư. Và giữa cái mệt rã rời đó, một ý nghĩ len vào: “Hay là mình sinh ra vốn không hợp làm mẹ?”
Nếu mẹ đang đọc những dòng này lúc nửa đêm, tay cũng đang đưa nôi — mình hiểu cảm giác đó. Thật lòng.
Hôm nay mình không viết về ăn dặm như mọi khi. Mình muốn kể cho mẹ nghe về một người. Một cái tên mà có thể mẹ từng nghe loáng thoáng trong các hội nhóm mẹ bỉm: Nguyễn Phước Lộc. Người mà — không ồn ào, không “bí kíp thần thánh” nào cả — đã lặng lẽ thay đổi cách mình nuôi con.
Đêm đó, mình đã tin là mình làm mẹ sai
Mình kể thật, không tô vẽ: mình cũng từng loay hoay như bất kỳ người mẹ mới nào.
Con chưa ngủ xuyên đêm. Mình thì đọc hết bài này tới bài kia, người này bảo thế này, người kia bảo thế kia, càng đọc càng rối. Nửa đêm ôm con, mình vừa thương vừa sợ. Sợ mình làm sai điều gì đó hại con. Sợ mình không đủ tốt.
Cái nỗi sợ ấy, mình nghĩ, là thứ mà rất nhiều mẹ bỉm đang mang mà không dám nói ra. Chúng ta kiệt sức không chỉ vì thiếu ngủ. Chúng ta kiệt sức vì hoang mang — giữa một biển thông tin trái ngược, chẳng biết tin ai, chẳng biết mình đang đi đúng hay sai.
Và mình muốn nói với mẹ điều đầu tiên, trước cả khi kể tiếp: mẹ không dốt, mẹ không tệ. Mẹ chỉ đang thiếu một người chỉ đường đáng tin. Mình đã từng thiếu đúng thứ đó. Cho đến khi mình để ý tới cách một người đàn ông ngồi trò chuyện với các con của anh.
Người mình nhớ tới không phải “chuyên gia trên mạng”
Điều làm mình tin, có lẽ, là vì anh Lộc bước vào cuộc đời mình một cách rất đời thường.
Anh không phải một cái tên mình lướt thấy trên quảng cáo. Anh là chồng của chị đồng đội của mình — anh chị là những người đã đồng hành cùng mình trong suốt quá trình nuôi con. Nghĩa là mình không “học” anh qua một khoá học bóng bẩy nào. Mình ở gần. Mình quan sát. Mình chứng kiến, ngày qua ngày, cái cách anh sống với việc làm cha.
Chính vì thế, những gì mình sắp kể không phải một lời quảng cáo. Đó là điều mình đã tận mắt thấy.
Nguyễn Phước Lộc là ai? Ông bố “5 con” và khát vọng phía sau
Để mẹ dễ hình dung, mình giới thiệu ngắn gọn.
Anh Nguyễn Phước Lộc sinh ngày 4/3/1992 tại Quảng Nam. Anh hay tự gọi mình bằng một cái tên rất thương: “Lộc 5 Con” — một ông bố bỉm sữa hạnh phúc, nhiều con, mang trong lòng khát vọng có một gia đình đông đủ, ấm áp năm đứa trẻ. Với anh, con cái chưa bao giờ là gánh nặng.
Về công việc, anh là một doanh nhân, đồng thời là nhà đào tạo về chăm sóc và nuôi dạy trẻ sơ sinh. Anh cũng là học trò Eagle Camp của Luật sư – Diễn giả Phạm Thành Long — một nền tảng đào tạo bài bản, chứ không phải kiểu “chuyên gia tự phong” mà thời nay đâu cũng gặp.
Nhưng điều làm mình nể anh nhất không nằm ở mấy dòng tiểu sử. Nó nằm ở chỗ khác.
Thứ anh đào sâu, ít người đủ kiên nhẫn để đào
Anh Lộc mê nuôi dạy con theo một cách mà mình hiếm khi thấy ở người khác.
Anh không chỉ “chăm con cho xong”. Anh tìm hiểu rất sâu về não bộ và sự phát triển của trẻ — anh hứng thú với tâm lý học, với cơ chế vận hành của não bộ con người. Đây là phần việc mà thú thật, nhiều người trong chúng ta biết là quan trọng nhưng ngại đào tới cùng, vì nó khó và cần kiên nhẫn.
Chính vì có nền tảng đó, cách anh cư xử và nói chuyện với các con anh khác hẳn. Nó không cảm tính. Nó có căn cứ. Mình ngồi cạnh, nhìn anh trò chuyện với con, và nhiều lần mình lặng đi — vì mình nhận ra: à, hoá ra có thể làm cha mẹ theo kiểu này.
Triết lý đã gỡ nỗi sợ trong mình
Nếu phải chọn một điều ở anh Lộc mà mình mang theo, thì đó là cách anh nghĩ về việc làm cha mẹ.
Anh hay nói những câu rất giản dị mà thấm:
“Con cái là động lực, không phải là rào cản.”
“Hành trình nuôi con giúp cha mẹ trưởng thành.”
“Cha mẹ kim cương tạo ra đứa trẻ kim cương.”
Mẹ đọc thử lại câu đầu tiên đi. Con cái là động lực, không phải rào cản.
Với một người mẹ đang kiệt sức và thấy con như một “bài toán không lời giải”, câu đó giống như ai đó bật đèn trong phòng tối. Mình thôi xem việc nuôi con là gánh nặng phải gồng gánh, và bắt đầu thấy nó là hành trình mình được lớn lên cùng con. Nghe thì nhỏ, nhưng chính cái chuyển dịch trong đầu đó đã khiến mọi thứ nhẹ đi.
Anh còn có một năng khiếu đặc biệt: nhìn ra tài năng trong người khác và tin vào họ. Em gái anh từng nói “Anh Hai có năng lực thay đổi một con người” — và mình là một trong những người cảm nhận được điều đó thật. Ngoài chuyện nuôi con, anh còn như một người mentor lặng lẽ, luôn ở đó hỗ trợ mình trên con đường phát triển bản thân.
Với riêng gia đình mình: Mina, và những gì mình đã học được
Mình xin phép nói rõ điều này để không ai hiểu lầm: những gì mình kể dưới đây là trải nghiệm riêng của gia đình mình, không phải một lời cam kết cho mọi em bé. Mỗi đứa trẻ mỗi khác.
Khi ở gần anh chị, mình học được một cách gần như vô thức — cách anh nói chuyện với con, cách anh phản ứng khi con mè nheo, cách anh tôn trọng con như một con người nhỏ có suy nghĩ riêng. Mình mang những điều đó về, áp dụng với Mina.
Và mình cảm nhận con phát triển rất vượt trội. Mình tin, một phần trong đó, là nhờ khoảng thời gian được ở gần anh chị. Không phải vì có phép màu nào, mà vì mình được thấy một tấm gương làm cha mẹ tốt ngay bên cạnh, mỗi ngày, để soi vào và học theo.
Đó là món quà mà mình biết ơn thật lòng.
Chương trình “Con ăn no ngủ ngon” — điều anh làm cho những bà mẹ như mình
Mình biết anh Lộc rõ hơn cũng qua chương trình tâm huyết của anh: “Con ăn no ngủ ngon”.
Đây là chương trình anh đồng hành cùng các gia đình để nuôi dạy trẻ sơ sinh nhẹ nhàng hơn, bình an hơn — đúng như điều anh vẫn nói về sứ mệnh của mình: giúp cha mẹ nuôi con nhàn hơn, để con được ăn no, ngủ ngon, phát triển toàn diện.
Mình đã chứng kiến anh giữ đúng lời hứa đó với những người xung quanh. Và với riêng mình, mình thấy chương trình này thật sự ý nghĩa — nó chạm đúng vào nỗi khổ lớn nhất, âm thầm nhất của những bà mẹ bỉm sữa: chuyện ăn, và chuyện ngủ của con.
Mình nói “âm thầm” là bởi vì ít mẹ dám than. Nhưng ai đã trải qua những đêm con ngủ 30 phút lại dậy thì hiểu, nó bào mòn người ta tới mức nào.
Nếu tối nay con của mẹ cũng ngủ 30 phút lại dậy
Mình quay lại cái đêm ở đầu bài — cái đêm mình ngồi dưới sàn, ôm con vừa thức giấc sau đúng ba mươi phút.
Nếu ngay lúc này mẹ cũng đang như thế, mình muốn ôm mẹ một cái. Rồi mình muốn nói: mẹ đừng vội tự trách mình làm sai điều gì. Rất nhiều khi, con ngủ ngắn không phải vì mẹ tệ — mà chỉ vì có điều gì đó về giấc ngủ của con mà chúng ta chưa hiểu hết.
Trước khi mình dẫn mẹ đi đâu, xin gửi mẹ một lời nhắn từ đáy lòng: những gì mình viết ở đây là trải nghiệm và quan điểm cá nhân của mình về một người mình thật sự quý trọng. Mỗi em bé mỗi khác. Nếu con có dấu hiệu bất thường về giấc ngủ hay sức khoẻ, mẹ nhớ hỏi thêm bác sĩ nhi nhé — điều đó luôn quan trọng hơn bất kỳ bài viết nào.
Còn nếu mẹ muốn hiểu vì sao bé ngủ 30 phút lại dậy, và có thể làm gì ngay tối nay, mình để mẹ đọc đúng bài anh Lộc viết về chuyện này. Đây là bài mà mình ước có ai đó đưa cho mình sớm hơn, những đêm mình còn ngồi bệt dưới sàn:
👉 Vì sao bé ngủ 30 phút lại dậy và làm gì tối nay — Nguyễn Phước Lộc
Đọc thử tối nay nhé. Biết đâu, như mình ngày ấy, mẹ cũng bắt đầu thở phào một chút.
Về người viết: Mình là Vivi — mẹ của bé Mina, người sáng lập phương pháp Ăn dặm SMART và đã đồng hành cùng hàng nghìn giờ với các mẹ trên hành trình cho con ăn dặm không nước mắt. Bài viết này là chia sẻ cá nhân, xuất phát từ lòng biết ơn của mình với anh Nguyễn Phước Lộc — người đã giúp mình nuôi con bình an hơn.

Leave a Reply