Có một buổi tối trong bốn ngày vừa rồi, đồng hồ đã qua giờ ăn tối rất lâu, mà người thầy đứng trên bục vẫn chưa rời chỗ. Không ăn trưa. Không ăn tối. Đứng suốt buổi để giảng, để chữa từng bài tập, để tra bài cho từng học viên một.
Mình ngồi ở dưới, nhìn lên, và tự nhiên thấy sống mũi cay cay.
Mình vẫn hay nói với các mẹ bỉm rằng: người ta không nhớ mình dạy cái gì, người ta nhớ mình thương họ ra sao. Tối hôm đó, mình được ngồi ở phía “người học” để cảm lại đúng điều mình vẫn tin. Và mình muốn kể cho bạn nghe về người thầy ấy — Luật sư – Diễn giả Phạm Thành Long.
Hôm nay mình không viết về ăn dặm
Bạn nào theo dõi mình lâu đều biết mình là Vivi — mẹ của Mina, người xây dựng phương pháp Ăn dặm SMART. Bình thường mình viết về chuyện con biếng ăn, con ngậm cơm, chuyện những bữa ăn không nước mắt.
Hôm nay thì khác. Hôm nay mình muốn kể chuyện của chính mình — ở một vai ít ai thấy: một người mẹ đang kinh doanh sản phẩm thông tin trên internet, và vừa trải qua bốn ngày học khóa IPS- Internet Power System của thầy Phạm Thành Long.
Mình kể thật, không tô vẽ. Vì đây là lòng biết ơn, mà lòng biết ơn thì không cần đánh bóng.
Điều đầu tiên khiến mình ngỡ ngàng: thầy không dạy công cụ
Trước khi đi học, mình cũng như bao người: nghe tới AI là thấy nó xa vời, phức tạp, “của mấy bạn công nghệ”. Ở ngoài kia ai cũng nói về AI như một thứ gì đó cao siêu khó với.
Vào lớp thầy, mình vỡ ra một điều.
Thầy không dạy mình dùng ChatGPT. Thầy cũng không dạy mình dùng Claude. Thầy dạy mình một tư duy.
Nghe thì nhỏ, nhưng đó là cả một khác biệt. Công cụ thì tháng nào cũng có cái mới, năm nào cũng ra phiên bản khác. Nếu chỉ học “bấm nút này, gõ lệnh kia”, thì mai kia có AI mới, mình lại sợ, lại thấy mình lạc hậu. Nhưng thầy dạy cái tư duy cốt lõi — cái gốc để dùng bất kỳ AI nào. Có gốc rồi, thì AI nào xuất hiện, mình cũng không còn sợ hãi nữa.
Đó là món quà lớn nhất mình mang về sau bốn ngày: không phải một phần mềm — mà là sự hết sợ.
Và thầy làm điều khó nhất: biến cái phức tạp thành đơn giản. Thầy chỉ cho mình cách đưa AI vào đúng công việc hằng ngày của mình — cách một người bán hàng, một người làm nội dung, một người mẹ đang xây thương hiệu nhỏ có thể dùng nó để đỡ vất vả hơn, bán tốt hơn. Không lý thuyết suông. Ứng dụng được ngay.
Điều thứ hai chạm mình: thầy dạy bằng cả tâm
Kiến thức thì nhiều người có. Nhưng cái cách thầy trao kiến thức mới là thứ mình nhớ mãi.
Thầy luôn mong học viên lấy lại được đúng số tiền mình đã bỏ ra đi học — và hơn thế. Nên thầy giảng bằng tất cả tâm huyết. Cái hình ảnh thầy đứng suốt buổi, bỏ cả bữa, cặm cụi chữa từng bài tập cho từng người — nó không phải “diễn”. Nó là một người thật sự muốn học trò của mình đi được tới nơi.
Với một người làm nghề dạy và đồng hành như mình, mình hiểu cái giá của sự tận tâm đó. Nó bào mòn sức lực ghê lắm. Phải thương người ta thật thì mới làm nổi.
Nhưng thầy không chỉ giỏi về công nghệ hay kinh doanh. Điều làm mình nể hơn cả là thầy hiểu con người — hiểu cách một người trưởng thành, cách một con người thay đổi từ bên trong, và cách một doanh nghiệp lớn lên. Thầy là một người thầy lớn theo đúng nghĩa: không chỉ cho kiến thức, mà cho cả một tầm nhìn.
Và đây không phải khóa đầu tiên mình học thầy
Mình phải nói rõ điều này, để bạn hiểu vì sao mình tin.
IPS không phải khóa đầu tiên. Mình đã đi cùng thầy qua nhiều chặng: từ Đánh thức sự giàu có, tới Sale Success System, rồi Lập trình Vận mệnh. Mỗi chương trình là một nấc thang, và mình cứ thế bước lên dần.
Điều mình muốn nói ở đây là: một người mẹ bỉm sữa rụt rè ngày nào cũng có thể đi được một quãng xa như vậy, nếu có đúng người chỉ đường.
Thứ mình được nhiều hơn cả tiền
Nhưng nếu bạn hỏi mình được gì lớn nhất, thì lạ thay, không phải là tiền.
Thứ mình mang về, và mình biết ơn nhất, là cách mình đối xử với chính công việc và với những người mẹ đang tin mình.
Trước hết là sự chính trực với từng lời mình nói ra. Bạn biết không, mình làm trong lĩnh vực ăn dặm — chuyện ảnh hưởng trực tiếp tới sức khỏe của một em bé. Ở đây, một lời hứa quá tay, một con số thổi phồng, có thể khiến một người mẹ đặt niềm tin sai chỗ. Học thầy, mình càng khắc sâu: nói đúng những gì mình biết, đúng những gì mình làm được — không tô hồng, không dọa nạt, không hứa điều mình không chắc. Với mình bây giờ, mỗi câu chữ gửi tới các mẹ đều phải là câu mình dám chịu trách nhiệm.
Thứ hai là tình yêu thương thật với khách hàng của mình. Mình không còn nhìn các mẹ như “người mua khóa học”. Mình nhìn thấy trong mỗi mẹ hình ảnh chính mình của những đêm ôm con loay hoay, thương con mà bất lực. Và khi đã thấy được điều đó, mình chỉ còn một mong muốn: thực tâm giúp họ đi qua giai đoạn khó khăn ấy nhẹ nhàng hơn. Không phải bán cho xong. Là đồng hành cho tới khi mẹ con họ thật sự ổn.
Và thứ ba, cái này thầy khơi dậy mạnh nhất: mình yêu chính việc giúp đỡ mọi người. Nó không còn là công việc mình phải làm để kiếm sống. Nó là điều làm mình thấy đời mình có ý nghĩa. Mỗi lần một người mẹ nhắn “con em chịu ăn rồi Vivi ơi”, mình vui còn hơn cả lúc chốt được một đơn hàng.
Hóa ra, thứ đắt giá nhất mình học được không phải là cách kiếm nhiều tiền hơn — mà là cách trở thành một người đáng để các mẹ đặt niềm tin.
Tất nhiên, mình cũng đổi khác về nhiều mặt — mình, người trước đây chẳng mặn mà gì thể thao, giờ yêu chạy bộ và đã có tấm huy chương cự ly 21 cây số. Nhưng nếu chỉ được giữ lại một thứ, mình sẽ giữ ba điều ở trên. Vì đó mới là thứ đi theo mình vào từng bữa ăn của từng em bé mà mình được đồng hành.

Điều mình mang về sau bốn ngày
Khép lại bốn ngày IPS, mình thấy rõ một điều: sắp tới, cách mình làm kinh doanh sản phẩm thông tin trên internet sẽ thay đổi hẳn. Không còn cái cảm giác sợ AI, sợ mình lạc hậu nữa. Thay vào đó là một tư duy để vận dụng AI vào công việc mỗi ngày — để phục vụ các mẹ tốt hơn, và giúp đỡ được nhiều em bé hơn.
Mình chỉ mong một điều giản dị: mong thầy thật nhiều sức khỏe, để còn đứng trên bục thật lâu, dạy được cho thật nhiều người nữa. Bởi mình biết, mỗi buổi thầy đứng suốt không nghỉ như thế, là thầy đang cho đi một phần sức mình.
Cảm ơn thầy, vì đã cho một người mẹ bỉm sữa dám mơ những giấc mơ lớn hơn cả căn bếp của mình.
Nếu bạn tò mò về người thầy mà mình vừa kể — một người dạy tư duy chứ không dạy công cụ, và tận tâm tới mức quên cả bữa ăn — bạn có thể đọc thêm ở đây:
Về người viết: Mình là Vivi — mẹ của bé Mina, người sáng lập phương pháp Ăn dặm SMART và đã đồng hành hàng nghìn giờ cùng các mẹ trên hành trình cho con ăn dặm không nước mắt. Bài viết này là chia sẻ cá nhân, xuất phát từ lòng biết ơn thật lòng của mình với thầy Phạm Thành Long. Những con số và kết quả mình kể là trải nghiệm riêng của mình sau nhiều năm học và thực hành, không phải một lời cam kết kết quả cho người khác.

