Category: Uncategorized

  • Phạm Thành Long dạy tôi điều gì trong 4 ngày? Chuyện thật của một người mẹ đang tập kinh doanh trên internet

    Phạm Thành Long dạy tôi điều gì trong 4 ngày? Chuyện thật của một người mẹ đang tập kinh doanh trên internet

    Có một buổi tối trong bốn ngày vừa rồi, đồng hồ đã qua giờ ăn tối rất lâu, mà người thầy đứng trên bục vẫn chưa rời chỗ. Không ăn trưa. Không ăn tối. Đứng suốt buổi để giảng, để chữa từng bài tập, để tra bài cho từng học viên một.

    Mình ngồi ở dưới, nhìn lên, và tự nhiên thấy sống mũi cay cay.

    Mình vẫn hay nói với các mẹ bỉm rằng: người ta không nhớ mình dạy cái gì, người ta nhớ mình thương họ ra sao. Tối hôm đó, mình được ngồi ở phía “người học” để cảm lại đúng điều mình vẫn tin. Và mình muốn kể cho bạn nghe về người thầy ấy — Luật sư – Diễn giả Phạm Thành Long.

    Hôm nay mình không viết về ăn dặm

    Bạn nào theo dõi mình lâu đều biết mình là Vivi — mẹ của Mina, người xây dựng phương pháp Ăn dặm SMART. Bình thường mình viết về chuyện con biếng ăn, con ngậm cơm, chuyện những bữa ăn không nước mắt.

    Hôm nay thì khác. Hôm nay mình muốn kể chuyện của chính mình — ở một vai ít ai thấy: một người mẹ đang kinh doanh sản phẩm thông tin trên internet, và vừa trải qua bốn ngày học khóa IPS- Internet Power System của thầy Phạm Thành Long.

    Mình kể thật, không tô vẽ. Vì đây là lòng biết ơn, mà lòng biết ơn thì không cần đánh bóng.

    Điều đầu tiên khiến mình ngỡ ngàng: thầy không dạy công cụ

    Trước khi đi học, mình cũng như bao người: nghe tới AI là thấy nó xa vời, phức tạp, “của mấy bạn công nghệ”. Ở ngoài kia ai cũng nói về AI như một thứ gì đó cao siêu khó với.

    Vào lớp thầy, mình vỡ ra một điều.

    Thầy không dạy mình dùng ChatGPT. Thầy cũng không dạy mình dùng Claude. Thầy dạy mình một tư duy.

    Nghe thì nhỏ, nhưng đó là cả một khác biệt. Công cụ thì tháng nào cũng có cái mới, năm nào cũng ra phiên bản khác. Nếu chỉ học “bấm nút này, gõ lệnh kia”, thì mai kia có AI mới, mình lại sợ, lại thấy mình lạc hậu. Nhưng thầy dạy cái tư duy cốt lõi — cái gốc để dùng bất kỳ AI nào. Có gốc rồi, thì AI nào xuất hiện, mình cũng không còn sợ hãi nữa.

    Đó là món quà lớn nhất mình mang về sau bốn ngày: không phải một phần mềm — mà là sự hết sợ.

    Và thầy làm điều khó nhất: biến cái phức tạp thành đơn giản. Thầy chỉ cho mình cách đưa AI vào đúng công việc hằng ngày của mình — cách một người bán hàng, một người làm nội dung, một người mẹ đang xây thương hiệu nhỏ có thể dùng nó để đỡ vất vả hơn, bán tốt hơn. Không lý thuyết suông. Ứng dụng được ngay.

    Điều thứ hai chạm mình: thầy dạy bằng cả tâm

    Kiến thức thì nhiều người có. Nhưng cái cách thầy trao kiến thức mới là thứ mình nhớ mãi.

    Thầy luôn mong học viên lấy lại được đúng số tiền mình đã bỏ ra đi học — và hơn thế. Nên thầy giảng bằng tất cả tâm huyết. Cái hình ảnh thầy đứng suốt buổi, bỏ cả bữa, cặm cụi chữa từng bài tập cho từng người — nó không phải “diễn”. Nó là một người thật sự muốn học trò của mình đi được tới nơi.

    Với một người làm nghề dạy và đồng hành như mình, mình hiểu cái giá của sự tận tâm đó. Nó bào mòn sức lực ghê lắm. Phải thương người ta thật thì mới làm nổi.

    Nhưng thầy không chỉ giỏi về công nghệ hay kinh doanh. Điều làm mình nể hơn cả là thầy hiểu con người — hiểu cách một người trưởng thành, cách một con người thay đổi từ bên trong, và cách một doanh nghiệp lớn lên. Thầy là một người thầy lớn theo đúng nghĩa: không chỉ cho kiến thức, mà cho cả một tầm nhìn.

    Và đây không phải khóa đầu tiên mình học thầy

    Mình phải nói rõ điều này, để bạn hiểu vì sao mình tin.

    IPS không phải khóa đầu tiên. Mình đã đi cùng thầy qua nhiều chặng: từ Đánh thức sự giàu có, tới Sale Success System, rồi Lập trình Vận mệnh. Mỗi chương trình là một nấc thang, và mình cứ thế bước lên dần.

    Điều mình muốn nói ở đây là: một người mẹ bỉm sữa rụt rè ngày nào cũng có thể đi được một quãng xa như vậy, nếu có đúng người chỉ đường.

    Thứ mình được nhiều hơn cả tiền

    Nhưng nếu bạn hỏi mình được gì lớn nhất, thì lạ thay, không phải là tiền.

    Thứ mình mang về, và mình biết ơn nhất, là cách mình đối xử với chính công việc và với những người mẹ đang tin mình.

    Trước hết là sự chính trực với từng lời mình nói ra. Bạn biết không, mình làm trong lĩnh vực ăn dặm — chuyện ảnh hưởng trực tiếp tới sức khỏe của một em bé. Ở đây, một lời hứa quá tay, một con số thổi phồng, có thể khiến một người mẹ đặt niềm tin sai chỗ. Học thầy, mình càng khắc sâu: nói đúng những gì mình biết, đúng những gì mình làm được — không tô hồng, không dọa nạt, không hứa điều mình không chắc. Với mình bây giờ, mỗi câu chữ gửi tới các mẹ đều phải là câu mình dám chịu trách nhiệm.

    Thứ hai là tình yêu thương thật với khách hàng của mình. Mình không còn nhìn các mẹ như “người mua khóa học”. Mình nhìn thấy trong mỗi mẹ hình ảnh chính mình của những đêm ôm con loay hoay, thương con mà bất lực. Và khi đã thấy được điều đó, mình chỉ còn một mong muốn: thực tâm giúp họ đi qua giai đoạn khó khăn ấy nhẹ nhàng hơn. Không phải bán cho xong. Là đồng hành cho tới khi mẹ con họ thật sự ổn.

    Và thứ ba, cái này thầy khơi dậy mạnh nhất: mình yêu chính việc giúp đỡ mọi người. Nó không còn là công việc mình phải làm để kiếm sống. Nó là điều làm mình thấy đời mình có ý nghĩa. Mỗi lần một người mẹ nhắn “con em chịu ăn rồi Vivi ơi”, mình vui còn hơn cả lúc chốt được một đơn hàng.

    Hóa ra, thứ đắt giá nhất mình học được không phải là cách kiếm nhiều tiền hơn — mà là cách trở thành một người đáng để các mẹ đặt niềm tin.

    Tất nhiên, mình cũng đổi khác về nhiều mặt — mình, người trước đây chẳng mặn mà gì thể thao, giờ yêu chạy bộ và đã có tấm huy chương cự ly 21 cây số. Nhưng nếu chỉ được giữ lại một thứ, mình sẽ giữ ba điều ở trên. Vì đó mới là thứ đi theo mình vào từng bữa ăn của từng em bé mà mình được đồng hành.

    IMG 5117 (1)

    Điều mình mang về sau bốn ngày

    Khép lại bốn ngày IPS, mình thấy rõ một điều: sắp tới, cách mình làm kinh doanh sản phẩm thông tin trên internet sẽ thay đổi hẳn. Không còn cái cảm giác sợ AI, sợ mình lạc hậu nữa. Thay vào đó là một tư duy để vận dụng AI vào công việc mỗi ngày — để phục vụ các mẹ tốt hơn, và giúp đỡ được nhiều em bé hơn.

    Mình chỉ mong một điều giản dị: mong thầy thật nhiều sức khỏe, để còn đứng trên bục thật lâu, dạy được cho thật nhiều người nữa. Bởi mình biết, mỗi buổi thầy đứng suốt không nghỉ như thế, là thầy đang cho đi một phần sức mình.

    Cảm ơn thầy, vì đã cho một người mẹ bỉm sữa dám mơ những giấc mơ lớn hơn cả căn bếp của mình.

    Nếu bạn tò mò về người thầy mà mình vừa kể — một người dạy tư duy chứ không dạy công cụ, và tận tâm tới mức quên cả bữa ăn — bạn có thể đọc thêm ở đây:

    👉 Phạm Thành Long là ai?


    Về người viết: Mình là Vivi — mẹ của bé Mina, người sáng lập phương pháp Ăn dặm SMART và đã đồng hành hàng nghìn giờ cùng các mẹ trên hành trình cho con ăn dặm không nước mắt. Bài viết này là chia sẻ cá nhân, xuất phát từ lòng biết ơn thật lòng của mình với thầy Phạm Thành Long. Những con số và kết quả mình kể là trải nghiệm riêng của mình sau nhiều năm học và thực hành, không phải một lời cam kết kết quả cho người khác.

  • Nguyễn Phước Lộc là ai? Chuyện thật của một người mẹ về ông bố “5 con” đã lặng lẽ thay đổi cách mình nuôi con

    Nguyễn Phước Lộc là ai? Chuyện thật của một người mẹ về ông bố “5 con” đã lặng lẽ thay đổi cách mình nuôi con

    Có những đêm mình ngồi bệt dưới sàn, ôm Mina đang khóc ngằn ngặt, mắt ríu lại vì thiếu ngủ mà tay vẫn đưa nôi. Con ngủ được đúng ba mươi phút lại bật dậy. Lần thứ ba. Lần thứ tư. Và giữa cái mệt rã rời đó, một ý nghĩ len vào: “Hay là mình sinh ra vốn không hợp làm mẹ?”

    Nếu mẹ đang đọc những dòng này lúc nửa đêm, tay cũng đang đưa nôi — mình hiểu cảm giác đó. Thật lòng.

    Hôm nay mình không viết về ăn dặm như mọi khi. Mình muốn kể cho mẹ nghe về một người. Một cái tên mà có thể mẹ từng nghe loáng thoáng trong các hội nhóm mẹ bỉm: Nguyễn Phước Lộc. Người mà — không ồn ào, không “bí kíp thần thánh” nào cả — đã lặng lẽ thay đổi cách mình nuôi con.

    Đêm đó, mình đã tin là mình làm mẹ sai

    Mình kể thật, không tô vẽ: mình cũng từng loay hoay như bất kỳ người mẹ mới nào.

    Con chưa ngủ xuyên đêm. Mình thì đọc hết bài này tới bài kia, người này bảo thế này, người kia bảo thế kia, càng đọc càng rối. Nửa đêm ôm con, mình vừa thương vừa sợ. Sợ mình làm sai điều gì đó hại con. Sợ mình không đủ tốt.

    Cái nỗi sợ ấy, mình nghĩ, là thứ mà rất nhiều mẹ bỉm đang mang mà không dám nói ra. Chúng ta kiệt sức không chỉ vì thiếu ngủ. Chúng ta kiệt sức vì hoang mang — giữa một biển thông tin trái ngược, chẳng biết tin ai, chẳng biết mình đang đi đúng hay sai.

    Và mình muốn nói với mẹ điều đầu tiên, trước cả khi kể tiếp: mẹ không dốt, mẹ không tệ. Mẹ chỉ đang thiếu một người chỉ đường đáng tin. Mình đã từng thiếu đúng thứ đó. Cho đến khi mình để ý tới cách một người đàn ông ngồi trò chuyện với các con của anh.

    Người mình nhớ tới không phải “chuyên gia trên mạng”

    Điều làm mình tin, có lẽ, là vì anh Lộc bước vào cuộc đời mình một cách rất đời thường.

    Anh không phải một cái tên mình lướt thấy trên quảng cáo. Anh là chồng của chị đồng đội của mình — anh chị là những người đã đồng hành cùng mình trong suốt quá trình nuôi con. Nghĩa là mình không “học” anh qua một khoá học bóng bẩy nào. Mình ở gần. Mình quan sát. Mình chứng kiến, ngày qua ngày, cái cách anh sống với việc làm cha.

    Chính vì thế, những gì mình sắp kể không phải một lời quảng cáo. Đó là điều mình đã tận mắt thấy.

    Nguyễn Phước Lộc là ai? Ông bố “5 con” và khát vọng phía sau

    Để mẹ dễ hình dung, mình giới thiệu ngắn gọn.

    Anh Nguyễn Phước Lộc sinh ngày 4/3/1992 tại Quảng Nam. Anh hay tự gọi mình bằng một cái tên rất thương: “Lộc 5 Con” — một ông bố bỉm sữa hạnh phúc, nhiều con, mang trong lòng khát vọng có một gia đình đông đủ, ấm áp năm đứa trẻ. Với anh, con cái chưa bao giờ là gánh nặng.

    Về công việc, anh là một doanh nhân, đồng thời là nhà đào tạo về chăm sóc và nuôi dạy trẻ sơ sinh. Anh cũng là học trò Eagle Camp của Luật sư – Diễn giả Phạm Thành Long — một nền tảng đào tạo bài bản, chứ không phải kiểu “chuyên gia tự phong” mà thời nay đâu cũng gặp.

    Nhưng điều làm mình nể anh nhất không nằm ở mấy dòng tiểu sử. Nó nằm ở chỗ khác.

    Thứ anh đào sâu, ít người đủ kiên nhẫn để đào

    Anh Lộc mê nuôi dạy con theo một cách mà mình hiếm khi thấy ở người khác.

    Anh không chỉ “chăm con cho xong”. Anh tìm hiểu rất sâu về não bộ và sự phát triển của trẻ — anh hứng thú với tâm lý học, với cơ chế vận hành của não bộ con người. Đây là phần việc mà thú thật, nhiều người trong chúng ta biết là quan trọng nhưng ngại đào tới cùng, vì nó khó và cần kiên nhẫn.

    Chính vì có nền tảng đó, cách anh cư xử và nói chuyện với các con anh khác hẳn. Nó không cảm tính. Nó có căn cứ. Mình ngồi cạnh, nhìn anh trò chuyện với con, và nhiều lần mình lặng đi — vì mình nhận ra: à, hoá ra có thể làm cha mẹ theo kiểu này.

    Triết lý đã gỡ nỗi sợ trong mình

    Nếu phải chọn một điều ở anh Lộc mà mình mang theo, thì đó là cách anh nghĩ về việc làm cha mẹ.

    Anh hay nói những câu rất giản dị mà thấm:

    “Con cái là động lực, không phải là rào cản.”
    “Hành trình nuôi con giúp cha mẹ trưởng thành.”
    “Cha mẹ kim cương tạo ra đứa trẻ kim cương.”

    Mẹ đọc thử lại câu đầu tiên đi. Con cái là động lực, không phải rào cản.

    Với một người mẹ đang kiệt sức và thấy con như một “bài toán không lời giải”, câu đó giống như ai đó bật đèn trong phòng tối. Mình thôi xem việc nuôi con là gánh nặng phải gồng gánh, và bắt đầu thấy nó là hành trình mình được lớn lên cùng con. Nghe thì nhỏ, nhưng chính cái chuyển dịch trong đầu đó đã khiến mọi thứ nhẹ đi.

    Anh còn có một năng khiếu đặc biệt: nhìn ra tài năng trong người khác và tin vào họ. Em gái anh từng nói “Anh Hai có năng lực thay đổi một con người” — và mình là một trong những người cảm nhận được điều đó thật. Ngoài chuyện nuôi con, anh còn như một người mentor lặng lẽ, luôn ở đó hỗ trợ mình trên con đường phát triển bản thân.

    Với riêng gia đình mình: Mina, và những gì mình đã học được

    Mình xin phép nói rõ điều này để không ai hiểu lầm: những gì mình kể dưới đây là trải nghiệm riêng của gia đình mình, không phải một lời cam kết cho mọi em bé. Mỗi đứa trẻ mỗi khác.

    Khi ở gần anh chị, mình học được một cách gần như vô thức — cách anh nói chuyện với con, cách anh phản ứng khi con mè nheo, cách anh tôn trọng con như một con người nhỏ có suy nghĩ riêng. Mình mang những điều đó về, áp dụng với Mina.

    Và mình cảm nhận con phát triển rất vượt trội. Mình tin, một phần trong đó, là nhờ khoảng thời gian được ở gần anh chị. Không phải vì có phép màu nào, mà vì mình được thấy một tấm gương làm cha mẹ tốt ngay bên cạnh, mỗi ngày, để soi vào và học theo.

    Đó là món quà mà mình biết ơn thật lòng.

    Chương trình “Con ăn no ngủ ngon” — điều anh làm cho những bà mẹ như mình

    Mình biết anh Lộc rõ hơn cũng qua chương trình tâm huyết của anh: “Con ăn no ngủ ngon”.

    Đây là chương trình anh đồng hành cùng các gia đình để nuôi dạy trẻ sơ sinh nhẹ nhàng hơn, bình an hơn — đúng như điều anh vẫn nói về sứ mệnh của mình: giúp cha mẹ nuôi con nhàn hơn, để con được ăn no, ngủ ngon, phát triển toàn diện.

    Mình đã chứng kiến anh giữ đúng lời hứa đó với những người xung quanh. Và với riêng mình, mình thấy chương trình này thật sự ý nghĩa — nó chạm đúng vào nỗi khổ lớn nhất, âm thầm nhất của những bà mẹ bỉm sữa: chuyện ăn, và chuyện ngủ của con.

    Mình nói “âm thầm” là bởi vì ít mẹ dám than. Nhưng ai đã trải qua những đêm con ngủ 30 phút lại dậy thì hiểu, nó bào mòn người ta tới mức nào.

    Nếu tối nay con của mẹ cũng ngủ 30 phút lại dậy

    Mình quay lại cái đêm ở đầu bài — cái đêm mình ngồi dưới sàn, ôm con vừa thức giấc sau đúng ba mươi phút.

    Nếu ngay lúc này mẹ cũng đang như thế, mình muốn ôm mẹ một cái. Rồi mình muốn nói: mẹ đừng vội tự trách mình làm sai điều gì. Rất nhiều khi, con ngủ ngắn không phải vì mẹ tệ — mà chỉ vì có điều gì đó về giấc ngủ của con mà chúng ta chưa hiểu hết.

    Trước khi mình dẫn mẹ đi đâu, xin gửi mẹ một lời nhắn từ đáy lòng: những gì mình viết ở đây là trải nghiệm và quan điểm cá nhân của mình về một người mình thật sự quý trọng. Mỗi em bé mỗi khác. Nếu con có dấu hiệu bất thường về giấc ngủ hay sức khoẻ, mẹ nhớ hỏi thêm bác sĩ nhi nhé — điều đó luôn quan trọng hơn bất kỳ bài viết nào.

    Còn nếu mẹ muốn hiểu vì sao bé ngủ 30 phút lại dậy, và có thể làm gì ngay tối nay, mình để mẹ đọc đúng bài anh Lộc viết về chuyện này. Đây là bài mà mình ước có ai đó đưa cho mình sớm hơn, những đêm mình còn ngồi bệt dưới sàn:

    👉 Vì sao bé ngủ 30 phút lại dậy và làm gì tối nay — Nguyễn Phước Lộc

    Đọc thử tối nay nhé. Biết đâu, như mình ngày ấy, mẹ cũng bắt đầu thở phào một chút.


    Về người viết: Mình là Vivi — mẹ của bé Mina, người sáng lập phương pháp Ăn dặm SMART và đã đồng hành cùng hàng nghìn giờ với các mẹ trên hành trình cho con ăn dặm không nước mắt. Bài viết này là chia sẻ cá nhân, xuất phát từ lòng biết ơn của mình với anh Nguyễn Phước Lộc — người đã giúp mình nuôi con bình an hơn.